Kinh nghiệm du lịch Hà Giang tự túc qua bài review của chàng trai trẻ

12 March


Hà Giang – Mảnh đất địa đầu của Tổ quốc giờ đây không còn xa lạ với các du khách trong và ngoài nước nữa mà dần trở thành điểm đến hấp dẫn, đặc biệt là đối với các bạn trẻ thích xê dịch. Với khung cảnh thiên nhiên hùng vỹ đẹp như tranh vẽ cùng các món ăn và lễ hội văn hóa độc đáo nơi đây hàng năm thu hút hàng nghìn lượt khách đến tham quan, nhất là dịp cuối năm khi những cánh đồng hoa tam giác mạch nở rộ. Để giúp bạn có một chuyến du lịch Hà Giang vui vẻ và thuận lợi nhất, myyho.com xin gửi đến các bạn bài viết dưới đây để chia sẻ những kinh nghiệm du lịch Hà Giang tự túc.




Giới thiệu sơ lược về Hà Giang

Hà Giang là một tỉnh thuộc cực Bắc của Việt Nam, phía đông giáp Cao Bằng, phía tây giáp Yên Bái và Lào Cai, phía nam giáp Tuyên Quang, phía bắc giáp châu tự trị dân tộc Choang và Miêu Văn Sơn thuộc tỉnh Vân Nam và địa cấp thị Bách Sắc thuộc tỉnh Quảng Tây của Trung Quốc. Nơi đây được thiên nhiên ban tặng cho những nét quyến rũ và vẻ đẹp độc chiêu mà những vùng đất khác không thể nào có được. Đến Hà Giang, du khách sẽ có những trải nghiệm thú vị với cảnh thiên nhiên hùng vĩ, kỳ ảo của hệ thống sông, suối, núi, cao nguyên hiểm trở như cao nguyên Đồng Văn, đỉnh Tây Côn Lĩnh, cổng trời Quản Bạ, cột cờ Lũng Cú



Nên đi du lịch Hà Giang vào mùa nào?

Nếu chưa đến Hà Giang bao giờ, bạn có thể sắp xếp đi vào bất kỳ thời gian rảnh rỗi nào để vì theo nhận xét của mọi người Hà Giang  mùa nào cũng đẹp.
  • Tháng 10 – 11 là mùa hoa tam giác mạch – loài hoa đặc trưng của Hà Giang. Tuần thứ 3 của tháng 10 đến đầu tháng 11 là thời gian thích hợp nhất để chiêm ngưỡng sắc tím hồng của bạt ngàn hoa tam giác mạch giữa núi đồi trùng điệp.
  • Thời gian trước và sau Tết âm lịch lần lượt là mùa hoa đào và hoa mận.
  • Tháng 6 – 8, khi bạn đang phải chiến đấu với nắng nóng của mùa hè thì ở Hà Giang thời tiết vẫn vô cùng mát mẻ, rất thích hợp là nơi để tránh nóng.
  • Tháng 9 là mùa lúa chín, đến Hoàng Su Phì là tuyệt vời nhất.




Phương tiện di chuyển đến Hà Giang

Đi bằng oto

Từ Hà Nội, bạn nên đi xe khách đêm để đến Hà Giang. Tại bến xe Mỹ Đình có rất nhiều xe giường nằm để bạn chọn với giá vé dao động từ 260.000 – 300.000đ/người/lượt. Hoặc bạn có thể vào website ve xe re để chọn cho mình vé xe khách giá rẻ phù hợp nhé.


Sau khi đến Hà Giang, bạn có thể bắt xe khách nội tỉnh để di chuyển giữa các địa danh hoặc thuê xe máy để thuận tiện trong việc khám phá cao nguyên đá.



Đi bằng xe máy

Tùy vào thời gian của chuyến đi mà bạn lựa chọn cung đường thích hợp cho mình như một số gợi ý dưới đây:
  • Hà Nội – Hà Giang – Quản Bạ – Yên Minh – Đồng Văn – Mã Pí Lèng – Mèo Vạc – Bắc Mê – TP Hà Giang – Hà Nội.
  • Mèo Vạc – Lũng Pìn – Mậu Duệ – Du Già – Hà Giang – Hà Nội.
  • Niêm Sơn (Hà Giang) – Bảo Lộc (Cao Bằng) – Bắc Kạn – Hà Nội.
  • Hà Nội – TP Hà Giang – Bắc Quang – Tân Quang – Hoàng Su Phì – Xín Mần – Cốc Pài – Lào Cai – Hà Nội.



Gợi ý bài review du lịch Hà Giang của bạn Duy Hưng Đặng Vũ

Ngày 1: Hà Nội - Hà Giang - Cột mốc số 0.

Ngày này khá đơn giản, mình chỉ di chuyển bằng oto lên trung tâm của Hà Giang. Quãng đường khoảng 320km, đi mất 7 tiếng từ 7h sáng đến nơi lúc 14h chiều, ăn trưa tại Hà Giang. Ở thành phố thì cũng không có gì chơi lắm, cả nhà có đi qua quảng trường trung tâm rồi check in tại Cột mốc số 0 rồi ăn uống cà phê.


Tại đây mình nghỉ ngơi tại homestay Hằng Thường, xe máy mình cũng thuê tại đây. Hai anh chị chủ cực kì nice và nhiệt tình, có cả em bé rất đáng yêu kháu khỉnh nữa. Xe thì rất mới và đồng bộ, xe được anh chủ bảo dưỡng sau mỗi chuyến đi, thay dầu định kì nên cả chuyến đi của mình không gặp bất cứ vấn đề gì liên quan đến xe cộ cả. Thậm chí các bạn đi xe giường nằm đêm đến lúc 2h sáng, anh chủ sẽ đón và đưa về, cho các bạn ngủ miễn phí để sáng có thể khởi hành lên vùng cao. Có hai loại xe là xe số và xe côn tùy sở thích của các bạn mà lựa chọn, xe côn sẽ khỏe hơn đôi chút nhưng xe số cũng leo đèo thoăn thoắt không vấn đề gì cả.



Ngày 2: Hà Giang - Cổng trời Quản Bạ - Yên Minh - Dinh Vua Mèo - Thị Trấn Đồng Văn.

Ngày đầu tiên của chuyến đi vùng cao, mình khởi hành lúc 8h sáng sau khi ăn xong bánh cuốn gần homestay. Chặng đường cũng tương đối dài, đi lên cứ cao dần cao dần, vượt qua hết quả núi này đến quả núi khác, đi dọc sông Lô xanh ngắt.


Điểm dừng đầu tiên là cổng trời Quản Bạ. Tuy nhiên hôm mình đi có rất nhiều mây nên đứng ở cổng trời không nhìn thấy gì cả, mù mịt một màu xám xịt, lại còn buốt và ẩm, dừng lại có một chút không check in được gì nên lại đi tiếp. Đến dốc Bắc Sum, đáng lẽ là có thể nhìn thấy núi Đôi bên tay phải nhìn từ trên đường quốc lộ xuống thung lũng nhưng cũng do mây mà chẳng nhìn được gì.


Huyện Quản Bạ còn có hang Lùng Khúy, nghe người địa phương bảo là đẹp nhưng cả nhà mình không rẽ vào vì không thấy hứng thú lắm. Tiếp tục đi thẳng đến Thị trấn Yên Minh, ăn trưa tại đây lúc 13h30 chiều. Trời cũng đã nắng và tan mây nên từ lúc này cảnh vật đều rất hấp dẫn

<
<
Điểm dừng tiếp theo là Dốc Thẩm Mã, đây là một khe núi, ở trên cao nhìn dọc xuống dưới thấy đường đèo ngoằn ngoèo, các khúc cua tay áo liên tiếp rất đẹp và hút mắt.



Chuyến đi lại tiếp tục đến Dinh Thự Họ Vương. Tọa lạc ở một thung lũng nhỏ, Dinh vua Mèo nằm trong lớp khói mờ ảo huyền bí khó mà miêu tả được.



Sau khi thăm quan xong di tích, cả nhà định đi tiếp lên Lũng Cũ nhưng cũng đã xế chiều nên để dành sáng mai, còn giờ thì chạy thẳng về Thị trấn Đồng Văn trước khi trời tối. Đi đèo nên cũng phải lưu ý điều này, sợ lắm. Từ đó về Đồng Văn cũng hơn 10km, gần thôi. 


Đến Đồng Văn mình nghỉ lại tại homestay Bà Phiên. Thực ra cũng sạch sẽ sáng sủa thôi, nhà không xuất sắc lắm nhưng bà cụ chủ nhà cũng dễ tính, thoải mái nên deal được giá tốt. Homestay nằm cạnh khu phố cổ nên đi lại thuận tiện, lại còn nằm trong khu dân cư nên có thể cảm nhận được cuộc sống của đồng bào dân tộc. Đối diện là một ngôi nhà đất hơn 100 tuổi của dân tộc Tày nên bạn nào có hứng thú có thể xin chủ nhà ngó vào tìm hiểu. 
Ăn tối xong thì cà phê cà pháo ở phố cổ, rất đông người nước ngoài, nhộn nhịp, sầm uất như phố cổ Hà Nội vậy.



Ngày 3: Cột cờ Lũng Cú - Đèo Mã Pí Lèng - Thị trấn Mèo Vạc.

Ngày này đi ít hơn, đường thì vẫn vậy, có phần cao hơn nên cũng rất đẹp, đặc biệt là có qua Mã Pì Lèng trứ danh. Sáng mình xuất phát cũng muộn, khoảng 8h sau khi ăn một bát phở gà siêu to 40k. Trời tạnh ráo sáng có chút mây nên đi sướng lắm. Từ Đồng Văn lên cột cờ Lũng Cú hơn 25km cũng không phải quá xa. Tuy nhiên đường người ta đang làm, chuẩn bị trải nhựa nên nhiều đá dăm, đi phải rất cẩn thận sợ bị xòe. Cảnh sắc núi non cứ hiện ra, chập trùng, khiến tâm hồn cũng rất sảng khoái.




Đến cột cờ cả nhà mình lên chụp ảnh, checkin, leo lên tận ngọn của cột cờ nhìn xuống rất cao và đẹp, có thể nhìn thấy Trung Quốc phia bên kia.


Lúc về lại Đồng Văn mình có dừng chân tại khe Lía để chụp ảnh, cũng khá đẹp. Một thung lũng giữa hai vách núi cao và hẹp nên gọi là khe. Chân núi là ruộng bậc thang, sườn núi đồng bào đang đốt nương tạo nên khung cảnh rất đẹp mắt.


Ăn trưa tại Đồng Văn để có sức tiếp tục lên đường chinh phục đèo Mã Pí Lèng. Phải nói là không ngoa khi gọi Mã Pì Lèng là một trong tứ đại đỉnh đèo của Việt Nam. Một bên là núi đá cao, một bên là vực sâu, chảy qua khe núi là dòng sông Nho Quế xanh mướt mải mê đắm lòng người.


Chạy được một nửa quãng đường đèo bạn hãy lưu ý dừng lại tại đài tưởng niệm thanh niên xung phong, có một cái bảo tàng nho nhỏ. Nhưng đừng vào đó. Bên tay phải phía trên bảo tàng 20m có một đường nhỏ đi lên núi. Đó là đường vào bản, nhỏ hơn đường quốc lộ một chút nhưng càng đi sâu sẽ thu hẹp lại có lẽ chỉ một mét chiều ngang. Đây là khe Đá Trắng. Mình đi xe máy vào độ vài trăm mét rồi để xe lại đi bộ vì đường hẹp quá sợ rớt xuống vực.


Đi bộ túc tắc sẽ thấy một khối núi đá nho nhỏ, leo được lên đỉnh, nhìn xuống sông Nho Quế và đèo Mã Pí Lèng phía dưới. Đỉnh của đỉnh, còn một cái vách nhô ra ngoài cơ, leo ra check in cũng khá ngán vì chơi vơi, sẩy chân rơi xuống dưới là đi đời.



Khám phá xong cả nhà quay lại rồi tiếp tục chạy tiếp Mã Pí Lèng, dừng chân tại Panorama coffee. Chỗ này đúng kiểu độc quyền, cái gì cũng đắt gấp vài ba lần. Mà chất lượng đồ cũng chả tốt lắm, bàn thì bẩn không lau. Không đánh giá cao cho lắm. Tuy nhiên thì chỗ này gần sông Nho Quế hơn nên chụp ảnh cũng đẹp đấy.


À thực ra đường đèo chỗ nào cũng đẹp nên các bạn thích chỗ nào là dừng lại chỗ đó, đê mê tê tái luôn. Đường Mã Pì Lèng cũng đẹp nữa, được giải nhựa, phẳng phiu nên cảm giác chạy rất phấn khích. Đúng là phải đi xe máy mới biết được cảm giác phê là như nào. Khi nào mua được mô tô sẽ phải trải nghiệm lại lần nữa.


Chán chê mình đổ đèo về Mèo Vạc ăn tối nghỉ ngơi. Ở đây không sầm uất như Đồng Văn nên cả tối chỉ ở khách sạn, có đi dạo một chút thì không có gì nên lại quay về nghỉ ngơi mai lên đường.

Ngày 4: Mèo Vạc - Cửa khẩu Săm Pun - Yên Minh - Hà Giang.

Đây là quãng đường đi xe máy dài nhất trong chuyến đi. Thực ra là nó sẽ dài hơn nếu đến được cửa khẩu nhưng do nCoV nên cả nhà bị chặn lại gần biên giới, sau khi qua thủy điện sông Nho Quế chưa đến 1km. Cũng tiếc vì có người nhà review là đường đi rất đẹp mà ít người biết nên muốn trải nghiệm. Nhưng mà thôi, biên phòng không cho đi nên lại quay về Mèo Vạc rồi xuôi về Yên Minh ăn trưa. 


Cảnh sắc thì vẫn vậy, núi non chập trùng nhưng mỗi chỗ có một cái đẹp riêng khác nhau. Chẳng chỗ nào giống chỗ nào. Nên các bạn thích chỗ nào thì dừng lại chụp vì đường về không lặp lại đường lúc đi. Đường về cũng đang sửa nên lưu ý đi cẩn thận. 


Từ Yên Minh về Tp. Hà Giang mình đi đường vòng, ven qua rừng thông khiến quãng đường cộng thêm hơn 20km nữa. Tuy nhiên cũng thấy vui vì được trải nghiệm cung đường mới, băng qua rừng thông, đổ đèo chạy dọc sông Lô xanh ngắt, hai bên là vách núi dựng đứng, đường đó đẹp và thẳng nên cũng đem lại nhiều cảm xúc.


Chạy đường dài nên ngày cuối này cũng khá đuối rồi, mông ê ẩm ra phết vì ngồi nhiều quá. Lúc qua Quản Bạ mình mới thấy được Núi Đôi cổng trời Quản Bạ. Lúc này cũng khá muộn rồi nên gấp rút chạy về Tp. Hà Giang. Về đến nơi an toàn cũng là lúc mặt trời khuất hẳn. Cảm thấy thật may mắn vì đã về an toàn không một sai sót nào khi chạy xe máy.


Nhiều người cũng khuyên là có xe oto thì nên chạy oto cho an toàn nhưng đúng là chạy xe máy mới có cảm giác chân thực về phong cảnh tuyệt đẹp của Việt Nam mình. Ngồi oto qua đèo say chắc ngủ hết chứ chả xem xét được gì đâu, muốn dừng lại checkin còn khó nữa vì không thể luồn lách hay đi vào sâu trong bản được. Tuy nhiên các bạn đi sau cũng phải hết sức chú ý và cẩn thận vì không phải không có nhiều vụ tai nạn liên quan đến khách du lịch. Nghe kể phượt thủ đang dừng mua hoa quả cũng bị xe tải mất lái lao vào nữa. Nên phải chú ý cảnh giác điều này.



Ngày 5: Hà Giang - Hà Nội.

Ngày này thì cũng chẳng có gì đâu. Mình lái xe về lại Hà Nội thôi. May là ngày cuối cùng thì trời mới bắt đầu mưa do không khí lạnh. Đi từ 10h sáng 17h về tới nhà an toàn kết thúc chuyến đi ngàn cây số với nhiều trải nghiệm mới mẻ. Nhưng chuyện không vui chút nào đó là chiếc máy ảnh bị tuột phim nên bao công chụp ảnh mua phim coi như bỏ. Tiếc hùi hụi. Cảnh thì đẹp, chụp phim thì 10đ luôn. Thế mà....



Một số lưu ý khi đi xe máy

Thực ra mình chạy đèo cũng nhiều rồi, từ những cung đường ngắn và nhỏ như Bán đảo Sơn Trà Đà Nẵng, lên núi Ba Vì, đèo Hải Vân, ...từ trước đó rồi nên cũng khá tự tin vào khả năng lần này. Mình viết ra chia sẻ chút kinh nghiệm cá nhân cho bạn nào chưa trải nghiệm đổ đèo lần nào:
  • Đi xe số hoặc xe tay côn, không nên đi xe ga, đặc biệt với cung đường này. Đường rất dốc, cua rất nhiều mà bạn đi xe tay ga không có kinh nghiệm thì thôi xong phim đấy.
  • Nếu đi xe số rồi thì lên dốc số nào phải xuống dốc số đó. Mình đi cả quãng đường xa mà cũng chỉ toàn 1, 2. Đoạn nào thẳng lắm mà không dốc mới chạy đến số 3. Số thấp để leo cho dễ và lúc đổ đèo thì hộp số sẽ ghìm xe lại để bạn bớt dùng phanh đi. Chứ bạn đổ đèo số 3, 4 mà cứ rà phanh thì kể cả xe số bạn cũng tèo chắc. Mình thấy xe chỗ mình thuê phanh sau cứ cháy vàng cả đi nên nói cái này để lưu ý.
  • Đường dốc, đôi chỗ không phải là đẹp nên phải nhìn xa để tính trước hướng xử lý. Tập trung hết mức có thể vì bất cẩn là toi mạng. Bạn mình đi dưới đồng bằng mà còn lơ đễnh lao tọp xuống ruộng u đầu nữa là đi như này. Không nên chủ quan.


Tóm lại thì đây là một trải nghiệm hết sức thú vị dành cho các bạn ưa mạo hiểm, đam mê cảnh đẹp của đất nước, đặc biệt là núi non. Tuy nhiên chắc chắn không phải dễ dàng. Sẽ rất mệt nhưng với mình thì thật đáng công sức. Bạn nào không ưa hoặc không đủ sức thì không nên đi.

Nguồn từ Facebook: Duy Hưng Đặng Vũ
Được viết bởi: Bùi Ly

Cùng chủ đề

logoweb